Lâm Bách Xuyên nhìn đóa cửu phẩm hỗn loạn thanh liên đang dập dờn như một chiếc thuyền con giữa luồng hỗn độn chi khí trước mắt, trong lòng dâng lên cỗ cảm thán khôn nguôi.
Quả nhiên, nhất ẩm nhất trác, thảy đều có nhân quả.
Nếu không phải chợt nảy ra ý định dùng Hồng Mông tử khí để bày bố một ván cờ, hắn cũng chẳng quay lại hòn đảo này.
Nếu vậy, ắt hẳn đã bỏ lỡ một gốc thiên địa kỳ trân đỉnh cấp bực này rồi.




